Cho Những Giọt Nước Mắt Đáng Được Tha Thứ

Sao đau đẻ thì rên, mà đau phẩu thuật thẩm mỹ thì cắn răng chịu.
Tháng Ba 29, 2018
Làm vợ, đừng để hy sinh là mù quáng
Tháng Năm 14, 2018

Mình dừng lại nhé. Em đã nói điều đó với anh, không phải là trong một câu truyện nào đó, không phải là trong một lúc vu vơ nào đó trong blog. Em đã nói với anh, cái điều thật rất thật, không có bóng dáng bước ra từ những trang viết của em.

Em nói, và lòng đau, đau quặn lại. Chỉ cần đây không phải là một quán ăn đông người có lẽ em đã khóc, khóc thật nhiều. Hóa ra, em yếu đuối đấy chứ. Em thua rồi anh ạ. Em không thể bảo vệ anh thêm được nữa. Trái tim em rã ra trong những đợi chờ, khắc khoải. Anh chẳng phải vô tình, anh hiểu, nhưng anh vẫn làm trái tim em đau. Em cố níu kéo, cố biện bạch, em có hàng ngàn lí do để lí giải với trái tim nhạy cảm của mình, em đưa ra hàng ngàn dẫn chứng để nói rằng anh không phải thể. Nhưng, đến hôm nay em không thể làm được nữa. Em đuối sức, trái tim em ngừng những nhịp đập thổn thức đợi chờ. Trái tim em cứa mạnh vào thành mạch, và tan nát.

Em lang thang vào miền dĩ vãng. Em tìm lại em,  tìm lại anh. Em tìm lại những cái mới của ngày hôm qua, mà bỗng nhiên hôm nay đã trở thành xa lắm. Em không còn khóc nữa, em đặt câu hỏi tại sao cho chính mình. Em không thể trả lời. Em nhẹ bẫng, chơi vơi. Hình như…em cần phải ngủ thật sâu…

Em lại vô định. Thật khó để tha thứ cho mình sau những gì đã qua. Giá như trái tim em đừng bướng bỉnh. Giá như ngày đó em hiểu sự cảnh báo của lí trí là có lí do. Em ngu ngốc hay dại khờ không rõ…

Entry cuối cùng để anh không còn băn khoăn hay trăn trở về em nữa. Mình chơi trò trốn tìm nhé. Em sẽ trốn thật kĩ. Anh cứ đi, cứ như thể đang đi tìm nhưng đừng tìm nhé, nếu vô tình nhìn thấy em cũng giả vờ như không thấy nhé. Như thế, em sẽ mừng lắm vì em nghĩ mình đã trốn rất giỏi.

Em lại khóc, khóc nốt đêm nay thôi. Khó khăn lắm mới lại có thể khóc, khóc một mình. Khóc cho sự bướng bỉnh, cho sai lầm…khi yêu.

Tỉnh dậy vào lúc chưa bao giờ ngủ vào giờ này. Em mở cửa bật điện, cứ như thể bắt đầu cho một điều gì đó mới mẻ hơn. Bạn em đi chơi, em không muốn làm bạn suy nghĩ vẩn vơ nên im lặng. Sẽ nói với bạn điều này vào ngày mai, khi mọi cái đã thực sự qua đi, khi nước mắt đã làm em tỉnh táo.

Bất giác em tự hỏi, vì sao em khóc nhỉ. Khóc cho một người đàn ông thương em chân thành, quan tâm đến em chân thành. Khóc cho một người đàn ông chưa bao giờ phản bội em ư? Khóc ư? Em khóc có lẽ vì lâu lắm rồi em không được khóc nhiều và đã đến thế. Em kiếm lí do cho trái tim mình để khóc, cũng tốt.

Một bài viết nói, con gái được kết tinh từ nước, và không ai yêu em em cũng tự yêu mình. Thế là em biết em nên bắt đầu cuộc sống bằng những ngày tự yêu chính mình. Em sẽ sống để một ngày nào đó, ai đó sẽ nhìn lại em và mĩm cười…

Kì lạ là vì sao em chẳng thấy giận anh, ngay cả trái tim cũng không hề giận trái tim anh. Em thấy trái tim em đi thật gần bên trái tim anh mà nói, không sao đâu trái tim của anh ạ, không hề có lỗi khi cậu không chung những nhịp đập với tớ. Tình yêu là điều thiêng liêng và không thể gượng ép. Tớ cảm nhận được tình thương của cậu, nhưng tớ không chấp nhận nó, vì thế tớ sẽ đi. Bọn mình chia tay nhé…

Ừ chia tay. Chia tay đó là khi ta đi về phía không có nhau, đó là khi trong hơi thở không có nhịp đập của nhau. Chia tay đó là khi trên 2 con đường chúng ta đi, chẳng ai còn biết người kia đang làm và nghĩ gì. Chia tay cũng có nghia là 2 bàn tay không còn nắm chặt vào nhau nữa. Và người kia hiểu sẽ đến một ngày bàn tay kia sẽ nắm chặt một bàn tay khác.

Giữ anh lại thật dễ, làm cho anh thương cũng thật dễ. Em biết cách, nhưng chắc chắn em sẽ không bao giờ làm. Em vẫn để cho mọi cái ra đi khi nó cần ra đi, giữ lại cảm giác mệt mỏi cho mình thì thật không đúng, thật có lỗi với chính mình và những ngày tháng sắp qua…

Đừng buồn nhé anh nếu bất chợt trong một khoảnh khắc cô quạnh nào đó anh lại nhớ đến em. Hãy tin rằng em vẫn bình yên, vẫn hạnh phúc, vẫn mơ cho mình những giấc mơ về một tình yêu đích thực. Giữa thành phố đã tăng lên đến 10 triệu con người sẽ vẫn có một ai đó đáng để em yêu và tôn trọng…Em sẽ không đi tìm , không vật vã, không chơ đợi, nhưng nó sẽ tới. Mẹ nói rằng, tình yêu và hạnh phúc thường đến vào những lúc ít ai ngờ tới nhất…Giờ thì em biết, tình yêu và hạnh phúc không đến từ phía anh…

Trong lúc khóc vật vã, em nghe tiếng một ai đó nói, đã dặn ngay từ đầu là đừng yêu, không yêu thì có phải là hay hơn không, sẽ không phải khóc như thế này, thật đáng ghét…Vậy mà lúc này em lại nghe tiếng một ai đó nói…có sao đâu, trong cuộc đời này hợp rồi ly đó là lẽ bình thường…Yêu, khóc, hay khổ đau đó đều là chất liệu cho cuộc sống…

Em đang tưởng tượng về một ngày mai không có anh, hơi khó để hình dung, có thể sẽ là một ngày như mọi ngày thôi. Chỉ có điều em sẽ thấy mình vô định hơn, sẽ không biết nghĩ về điều gì, và kiếm điều gì đó để an ủi chính mình. Có thể sẽ tập lại thói quen của những ngày trước khi anh đến, dù không trọn vẹn…

Đêm thật dài, viết mãi điều gì đó mà không thấy hết… Em chẳng thể tha thứ cho trái tim mình nếu lại hồn nhiên yêu anh thêm một lần nào đó nữa. Chừng đó là quá đủ để đau, chừng đó những điều anh vô tình nói đủ để làm tổn thương. Em thấy mình thật dã man khi trái tim bây giờ vẫn còn kêu gào lên điều gì đó về tình yêu nơi anh. Em cho trái tim em nhìn lại về những điều đã qua, để nó thấy rằng tất cả giống như là một sự ban phát, tất cả những điều sau này anh làm cho em thuộc về lí trí. Hèn gì, có những lúc trái tim em đi bên trái tim anh mà nhận ra trái tim anh vẫn lạnh giá, biết,  nhưng nó phớt lờ…, nó dỗ dành mình bằng vô vàn những điều từ lí trí. Em sai thật…

Có cần phải nặng nề vậy không ư? Tụi mình vẫn tốt, anh vẫn thật tốt, em vẫn thật tốt. Đúng là không cần phải nặng nề thật, nhưng đó là điều cần phải làm, hãy để chúng ta biến mất trong nhau, trái tim em chưa đủ mạnh mẽ để đến bên trái tim anh mà nói: ừ, thôi không sao cả…, vì như thế em lại thêm một lần bắt con tim làm việc theo lí trí. Tội nó quá…

Chưa muộn, chưa quá khuya để ngủ, em cũng không muốn làm gì hay đi đâu…, nhưng “nhà văn” nào rồi cũng cạn ý. .. Viết quá nhiều những dấu ba chấm chỉ làm mỏi mắt những ai đọc nó…

Anh, một lần cuối, giúp em nhé! Mình chia tay.

Em sẽ khép lại blog này, sẽ để cho nó ngủ thật sâu, hoặc có thể em sẽ cài chế độ để anh sẽ không bao giờ vào và đọc được nó, hoặc em sẽ viết cho riêng em, cho một vài người bạn…Em chỉ muốn giải thoát cho anh hoàn toàn khỏi em, anh sẽ tin rằng em đang sống thật tốt ở đâu đó giữa thành phố em đã bắt đầu thấy thân thuộc, hạnh phúc bên những người bạn yêu thương em, giữa những mối quan hệ tốt đẹp đang được tạo dựng. Anh sẽ không phải dằn vặt về em, không tự áy náy với chính mình nếu chẳng may em có những lúc vu vơ để buồn…

Một lần nữa thôi, Giúp em nhé! Tập cho em sự can đảm, tập cho em đã nói là phải làm. Đừng nhấc máy của em nếu chẳng may em lại gọi, dù em sẽ cố, đừng đến bên em nếu có lúc nào đó em nói em đang thật buồn, và đừng bao giờ cần biết về em…

Nghe lòng mình tan nát,nghe nhoi nhói, nói gì thì nói, vẫn ước rằng, giá ngày ấy có thể chạy trốn mình khỏi tình yêu của anh…

Viết cho Bình Miên, cho những ngày tháng đã qua như một nốt nhạc buồn, ngân xa,  ví như bàn tay chỉ giữ nguyên một nốt trên phím đàn và kéo cho nó thật dài. Viết cho Bình Miên để những ngày vui sẽ đến và không dừng lại. Viết cho Bình Miên để nước mắt dẫu có rơi thì đó cũng là những giọt nước mắt đáng được tha thứ…

Bài viết này không thể luận vào cuộc đời, chỉ như là một giấc mơ. Ai đó vô tình đọc được, xin đừng hỏi khổ chủ về nhân vật, vì nhân vật của nó chỉ là một giấc mơ, tan vào hư không và hầu như đã không tồn tại…