Đến một ngày…

Ranh giới
Tháng Một 2, 2018
Không việc gì phải cúi đầu trước đám đông các cô gái ạ!
Tháng Hai 2, 2018

Đến một ngày em biết mình cần phải buông tay anh ra. Nắm chặt một bàn tay người ta cứ ngỡ sẽ giữ được người đó cho riêng mình mãi mãi, nhưng hóa ra nắm chặt một bàn tay bạn chỉ có thể giữ được duy nhất bàn tay ấy cho riêng mình.

Em cũng nhận ra một điều, anh như một cục đá lạnh to tướng, nắm càng chặt lại càng dễ tan, trong khi cái siết chặt đó làm cho bàn tay em tê dại và cái nhói buốt xộc thẳng vào trái tim.

Đến lúc phải buông anh ra để anh về với gió đất trời và những mùi hương ngào ngạt mới lạ từ cuộc sống.

Đến lúc phải buông tay anh ra để đôi bàn tay em cũng được nới lỏng và tung thật cao lên với bầu trời.

Đến lúc phải buông anh ra để mỗi chúng ta cần phải sống cho riêng phần của chính mình, trước khi sống vì ai đó, vì anh hay vì em.

Đến lúc phải buông tay anh ra để có thể ta ngao du và tìm lại chính chúng ta của những ngày lang thang quay quắt tìm đúng  một nữa cho riêng mình.

Đến một ngày…

Ngày đó là ngày hôm qua…

Khi em nhận ra quá khứ đã trở thành những kí ức đẹp và không bao giờ nối dài cho tới hiện tại.

Đến một ngày khi em bàng hoàng nhận ra anh đang quay quắt đi tìm câu trả lời cho tình yêu là gì ngay cả khi em bên cạnh

Đến một ngày khi em hiểu tại sao người ta vẫn thường nói hôn nhân là địa ngục của tình yêu, bởi đó là khi như một đôi chim bị buộc chặt vào nhau đôi cánh, người ta khao khát mình được bay lên, rồi cay đắng nhận ra một chiếc cánh đã bị buộc chặt vào một cái cánh khác…

 

Tình yêu vẫn là điều thi vị và lãng mạn biết bao dẫu khi cuộc sống với đầy rẫy những lo toan, mà em biết mình cần cất giữ cho trái tim mình mãi mãi…

Và rồi, sau những phút đê mê hạnh phúc, khi tình yêu vô tình đi qua em, khi tình yêu cũng vô tình đi qua anh, sau những cái cũ nhàu ta lại đi tìm một điều gì đó mới mẻ và đẹp đẽ hơn…,nhưng những cái đẹp đẽ và lung linh đó có khi nào sẽ là mãi mãi…

 

Bỗng nhớ lại bài thơ ngày nào đó đã từng đọc cho một người:

“Những người ta ngại gặp

Sợ chạm bàn tay lơi

Nắm ta rất hờ hững

Mà được ta suốt đời…”

 

Em sẽ buông tay anh ra để nằm rất hờ…